watch sexy videos at nza-vids!
Game di dong

Game Di Động

Kho Game Java Cho Điện Thoại

Tải về: game Võ Lâm 3
"Ông ấy cũng là người tổ chức những giải bi - a không chuyên thường niên. Người thắng cuộc sẽ được ông ấy đứng ra làm đại diện, quản lý, đầu tư và phát triển..."
Dương ngẩn ngơ hồi lâu "Nghĩa là hôm nay Quân đã mất cơ hội?"
Định trầm ngâm "Anh cũng không biết. Nhưng ông ấy vốn rất kì vọng ở nó".
Cả hai cùng im lặng hồi lâu. Dương thơ thẩn đi quanh vườn hoa, có chút buồn rầu vì "thằng cháu" của mình thất bại một cách quá chừng lãng xẹt. Chính cô nếu không vì sợ Quân buồn, cũng muốn hỏi cậu ta một tiếng tại sao? Mọi việc đang rất tốt đẹp cơ mà. Hay bởi vì cô đã hắt xì khiến cậu ta phân tâm nhỉ?
Ak, trời đất, cô đang nghĩ đi đâu vậy cơ chứ?
Dương lắc lắc đầu, cố để những suy tư luẩn quẩn không còn làm phiền mình. Cô đưa mắt tìm kiếm thì thấy Định đã ngồi xuống bên chiếc xích đu sơn trắng đơn giản ngay phía ngoài vườn hoa. Anh vỗ vỗ nhẹ xuống chỗ ngồi bên cạnh, như ra hiệu Dương đến bên anh và ngồi xuống. Dương mỉm cười bước đến. Nhưng cô không ngồi, mà đứng bên cạnh anh. Thậm chí còn tinh nghịch đung đưa xích đu cho anh khiến Định giật mình, phải chống chân để trì lại.
"Em đả kích anh đó à?"
Dương tủm tỉm không đáp, trong bụng nghĩ một cô gái mặc váy đứng đẩy xích đu cho một anh chàng đô con trong một khu vườn hoa đúng là "đả kích" thật. Thế là cô bật cười. Tiếng cười đột ngột trở nên thảng thốt khi Định hơi nhổm người, vươn tay kéo mạnh Dương ngồi xuống, khiến thiếu chút nữa cô ngã dúi vào lòng anh.
"Còn cười nữa không?"
Tất nhiên là cô không thể cười tiếp, cũng không thể trả lời vì quá bối rối. Khuôn mặt cô vẫn dúi vào vai Định. Chất vải mềm mại vẫn khiến Dương cảm thấy nóng ran cả mặt. Cô ngồi thẳng dậy, vờ nhìn bâng quơ xung quanh. Thông thường những cô gái nữ tính ở thời điểm giống như thế này sẽ làm gì nhỉ? Dương cố nghĩ nhưng rồi đầu óc cô đặc sệt lại, đành cắn môi và im lặng chờ động thái của đối phương.
Định nghiêng đầu nhìn cô, rồi tủm tỉm.
"Hình như có người đang xấu hổ".
"Hình như có người đang rất đắc ý khi thấy người khác xấu hổ"
Dương đáp lại, cố hếch mặt lên nhìn Định. Hừ, cô đây "đầu hai đít chơi vơi", sắp băm đến nơi, làm sao có thể để người ta muốn chọc ghẹo cô thế nào thì chọc. Nhưng Định lại nhìn cô, nói rất dịu dàng.
"Anh không đắc ý. Anh chỉ vui thôi"
Câu nói đơn giản nhưng Dương lại thấy lòng ngọt ngào như vừa ăn cả cân kẹo đường. Không khí đêm tinh sạch, một mùi hương nhẹ thoảng, nhưng không giống bất cứ hương thơm loại lan nào cô từng ngửi qua. Dương nhìn quanh quất rồi ngẩn người nhìn ra một khóm quỳnh đang lúc sắp trổ bông nằm lặng lẽ bên cổng vườn lan. Những búp hoa lớn trắng muốt đợi khi đêm thật sâu để mở cánh. Cô bước đến, giơ tay chạm khẽ vào búp hoa căng tròn đang vừa hé, thầm nghĩ đêm nay hoa sẽ nở viên mãn biết chừng nào.
Một câu hát của Trịnh chợt lướt qua đầu Dương, khiến cô buột miệng khe khẽ "Còn nơi nào biết những chuyện tình, đẹp như chuyện những đóa hoa quỳnh, một đời thương nhớ..."
Tiếng Định vang lên phía sau, hơi thở anh khiến những sợi tơ sau gáy Dương dựng đứng.
"Nơi này..."
Dương đứng im không động đậy, sực hiểu anh nói từ "nơi này" vì cô vừa hát câu hát "còn nơi nào biết...". Nhưng... nhưng anh không cần phải đứng sát gần cô như vậy chứ???
Khi cảm nhận một bàn tay vừa đặt khẽ lên eo mình, Dương theo phản xạ đơ người như khúc gỗ, cảm giác như cô nín thở trong cả một phút. Nơi chiếc eo nhỏ nhắn, cảm giác nóng bỏng lan tỏa đến tận đầu ngón chân và chạy đến từng sợi tóc. Ngập ngừng quay lại, Dương giật mình khi thấy khuôn mặt Định tiến sát gần lại, hơi thở anh vấn vít, giọng anh khẽ thì thào.



"Dương"...
Chương 13.3: Ngọt ngào đến muốn khóc...
Không biết vì sao, khi gương mặt Định kề sát, Dương lại luống cuống quay đi. Nụ hôn rơi trên má, rất đỗi dịu dàng. Bối rối, cô chỉ biết cúi mặt, không dám ngẩng đầu lên để nhìn Định. Thì cô đang xấu hổ mà.
Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, giữa bóng tranh tối tranh sáng, Dương bắt gặp hình ảnh này: hai đôi giày, một to lớn, một nhỏ bé chạm mũi vào nhau, không còn khoảng cách. Khi cô và anh còn chưa kịp có một nụ hôn đúng nghĩa thì hai đôi giày này đã tự ý đòi hôn nhau rồi. Ý nghĩ đó khiến bỗng nhiên, Dương bật cười.
Định nâng cằm Dương lên, thấy nụ cười vẫn ở trên môi cô thì ngẩn ra, ngạc nhiên.
"Này, em đừng làm anh sốc nữa được không"
Giọng Định có chút buồn cười, lại có chút gì kiểu như là "bó tay". Dương ngước lên nhìn anh, mắt lấp lánh niềm vui, cố ra vẻ vô tội. Định lắc đầu như bất lực.
"Làm ơn cho anh một phản ứng thông thường chút đi".
Dương bật cười lớn hơn, cảm thấy sự tự nhiên giữa hai người đã quay lại. Không khí này khiến cô thả lỏng hơn nhiều, và cảm nhận rõ rệt sự thân mật dễ chịu "Anh không biết mấy cô gái già là hay sáng nắng chiều mưa, trưa áp thấp nhiệt đới à???"
Định chỉ nhướng nhướng mắt nhìn cô, Dương cũng vờ vịt nhướng nhướng mắt nhìn lại, vừa trêu chọc lại vừa như thách thức, khóe môi cũng nhướn lên chuẩn bị cho một nụ cười giễu cợt. Nhưng cô chưa kịp cười thì đã hét nhỏ lên một tiếng. Eo cô bị hai bàn tay xiết lấy, cả người bị nhấc bổng lên, và đôi môi đột ngột bị hôn một cách cuồng nhiệt.
Cảm giác này sao nhỉ? Giống như đêm pháo hoa bung nở trên bầu trời, như cảm giác mất trọng lượng khi máy bay đột nhiên cất cánh, khuấy đảo như trong một trò chơi nhào lộn... Và nghẹt thở, giống như là... đang bị hôn đắm đuối.
Dương không thể suy nghĩ thêm gì với đôi chân không chạm đất, vòng eo bị siết chặt và cả người dán lên khuôn ngực của Định.
Đến khi cảm giác sắp ngất đến nơi thì đôi môi cô được thả ra. Dương ngây người nhìn khuôn mặt vẫn còn kề sát mình, đôi mắt thẫm đen và hơi thở dồn dập.
Rất lâu, cô mới vụng về đập tay lên vai anh, ấp úng.
"Cho... cho em xuống".
Khi chân Dương chạm đất, cô cũng nhận ra đến lúc này mình mới quay về thực tại. Mọi thứ không phải là mơ nhưng đẹp như một giấc mơ, thậm chí là hơn cả những giấc mơ cô từng có trong đời. Trong khu vườn hoa của một thành phố biển, trong hương đêm ngọt ngào trộn lẫn hương vị cỏ ngái và những đóa lan, có cả hương thơm của một đóa quỳnh vừa bung những cánh đầu tiên - trắng ngần, ngọt ngào, tỏa ngát - nơi đây, cô nhận được nụ hôn của người đàn ông mình thầm thương mến.
Bàn tay Định siết lấy tay Dương, cái nhìn im lặng nhìn cô đầy dò hỏi. Dương chỉ nhìn anh mỉm cười lặng lẽ, cảm nhận sự thấu hiểu như sợi dây vô hình đã kết nối họ với nhau, khi ngôn ngữ không cần phải nói bằng lời.
Cả hai im lặng ra khỏi khu vườn. Hai bàn tay vẫn đan chặt vào nhau, và bước chân chậm rãi như còn muốn níu kéo mãi thiên đường này. Có lúc bất ngờ Dương thấy Định khựng hẳn người lại, cô ngơ ngác nhìn sang thì chỉ thấy anh nhìn mình bằng đôi mắt rất bao dung. Và đột ngột, anh cúi đầu, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô.
Ngọt ngào đến muốn khóc!
Cảm xúc dâng lên đến tận lồng ngực, làm cay cay nơi mắt. Môi run run, Dương thật muốn nói điều gì đó, trong đêm nay, một điều để sau này nhớ lại, cô sẽ không tiếc nuối vì mình bỏ lỡ cơ hội được bày tỏ một cách chân thành.
Nhưng Dương chưa kịp nói gì, thì đã thấy Định quay người, nhìn về một phía.




Cô ngẩn người nhìn theo, thấy bên một ghế đá, có bóng người đàn ông ngồi lặng. Dáng ngồi cô độc ấy khiến Dương bất giác ngẩn người.
Trong ánh sáng từ khu nhà phía xa hắt lại, hình dáng đôi vai ngang như bất động, mái đầu hơi cúi, nhìn vào một điểm ngẩn ngơ nào đó trên mặt đất. Mái tóc cắt ngắn như một tân binh. Dương giật mình nhận ra. Là Quân!
Phát hiện ra cậu ta cũng cùng lúc một suy nghĩ ập đến khiến cô cứng người. Không biết Quân ra đây từ lúc nào? Không biết cậu ta có thấy cô và Định... Mà nếu có thấy, thì đã thấy... những gì?
Suy nghĩ ấy khiến Dương cảm giác như máu cả người lại dồn hết lên trên mặt, muốn tìm ngay một cái lỗ mà chui xuống. Nhưng Định thì hoàn toàn thản nhiên, anh nắm chặt tay cô, tiến về phía Quân.
"Nói chuyện xong rồi à?"
Quân từ từ ngẩng lên. Cậu ta cười gượng một thoáng, rồi đưa mắt nhìn sang Dương, lại nhìn xuống chỗ tay Định và tay Dương vẫn còn đang đan vào nhau thân thiết. Dương bối rối ngọ nguậy ngón tay, nhưng Định càng nắm chặt.
Nụ cười trên môi Quân trở nên quá mức mơ hồ. Cô ngẩn ngơ nhận ra một nỗi buồn mênh mông trong đôi mắt một mí bình thường vẫn quá chừng tinh quái.
"Dạ vâng. Xong rồi"
Quân nói xong và lừng khừng đứng dậy. Lúc này Dương mới để ý bộ đồ gile của Quân đã được đổi bằng chiếc sơ mi trắng đục bằng đũi cổ mở phanh, và chiếc quần hộp chằng chịt các loại túi cùng dây rợ. Quân xỏ tay túi quần, lẳng lặng quay người bước đi.
Cái dáng dấp ấy vẫn nghênh ngang. Nhưng Dương biết, hôm nay, sự nghênh ngang đó càng nhuốm vẻ bất cần của một người thất bại.
Chương 14.1. Từ lúc nào Định đã thành "của cô" vậy hả giời?^.^

Hà Nội đang chớm vào thu. Ngày nắng vàng mơ trên những con đường lá bay gió thổi, có cô gái mỗi buổi đi làm đều khe khẽ hát một mình, mặc những người xung quanh mắt tròn mắt dẹt.
Trời ạ, người ta yêu đời một tí cũng không được sao? ^.^
Tân nhìn dáng điệu tung tăng của Dương đi vào phòng, vừa pha cà phê vừa ngâm nga ư ử trong cổ họng thì phì cười.
"Ê Nấm, mày có cần phấn khích thế không hả?"
Dương khựng lại, quay ra ngơ ngác "Em pha cà phê, phấn khích cái gì đâu?"
Tân hừ mũi, nhưng giọng không giấu được vẻ buồn cười "Ừ, mày không phấn khích, chỉ có ngân nga ca hát tối ngày, thỉnh thoảng ngẩn ra cười như con dở, và cả ngày cầm điện thoại thì thà thì thào như buôn bạc giả thôi..."
Dượng ngậm miệng, một lúc sau mới ấp úng "Anh.... Anh đừng có mà suy diễn. Em..."
"Ai suy diễn làm gì. Anh hỏi thẳng mày ấy chứ. Thế thằng Định nó làm cái trò gì mà mày cả ngày cứ ngồi trên mây thế hả?"
"Mây đâu mà mây?"
Ú ớ nói xong một câu, Dương vội quay phắt ra cửa sổ, vờ vịt kéo tấm rèm cửa để che giấu khuôn mặt đã đỏ hồng lên. Cả ngày hôm qua, cô đã bị đám bạn vàng gào rú, dùng mọi "thủ đoạn" tra tấn, bắt ép phải khai tuốt tuồn tuột diễn biến chuyện tình trong mấy ngày ở fesival. Tất nhiên tinh thần kiên quyết không khai của cô đã bị thất bại thảm hại và trả giá thảm thương, vì cuối cùng thì Duyên và Lam cũng đã biết tất tần tật những gì cần biết. Mặc cho cô nằm lăn đùng ra ... giả chết - hai đứa nó - đứa vừa cho con bú vừa cười hi hi, đứa vỗ đùi khành khạch bảo là Dương đích thị là có quý nhân phù trợ. Nói toẹt hẳn ra thì Dương đúng kiểu là "chó ngáp



phải ruồi" hay "mèo mù vớ cá rán". Hừ, bọn nó có cần vùi dập cô thế không nhỉ? Ví cô là chó với mèo mù đã đành, lại còn ví Định của cô là "ruồi" với lị "cá rán" chứ.
Ơ, nhưng mà từ lúc nào Định đã thành "của cô" vậy hả giời? Ặc ặc ặc, xí hổ quá, Dương vỗ vỗ tay lên má, kiên quyết không nghĩ đến bất kể ruồi muỗi cá mú gì hết nữa. Đang chỉnh đốn lại tư tưởng thì thấy điện thoại báo có tin nhắn. Dương mở máy thì thấy một tin "trữ tình" thế này: "Nhớ ăn sáng no và đi cầu thang cẩn thận".
Dương trợn mắt đọc cái dòng ngắn ngủn đó, vừa tức vừa buồn cười, thay vì nhắn trả lại Định, Dương lại nhớ cái lần cô ngã oạch ngay dưới chân anh mà phát ngượng với mình lần nữa. Đôi khi, Dương tự hỏi, không biết có phải vì trước mắt anh cô làm đủ những hành động kì quặc, đến mức anh bị tẩu hỏa nhập ma mà bỗng dưng quay ra quan tâm đến cô không?
Định chưa một lần nói yêu cô. Ngay cả thích cũng không. Chỉ có những ánh nhìn tan chảy và cái nắm tay ấm sực khiến Dương bất giác tha thiết muốn tin những khoảnh khắc ngọt ngào này là có thật.
Dương vẫn nhớ, vì mải mê đi chơi cho hết thành phố biển xinh đẹp, từ những con đường rộng lớn họ đạp xe đạp như hai thanh niên vô công rỗi nghề đến con ngõ dài phía cuối thành phố, nơi có quán bar nhạc jazz chơi đầy ngẫu hứng, từ những khi nắm tay nhau đi trên bãi biển đến lúc cả hai cười hò hét om sòm khi cùng nhau chèo thuyền... mà Dương đã quên béng mất là fesival đã khép lại. Đến lúc nhớ ra thì vé máy bay của cô đã chỉ có ý nghĩa không khác gì một tờ... giấy vụn. Nhìn khuôn mặt ngẩn ngơ của cô, Định chỉ phì cười. Bằng vài ba cuộc điện thoại, Định đã đổi được vé tàu cho hai người để ra ngay Hà Nội.
Cả buổi tối ngồi trên tàu, có lẽ là thời gian Dương và Định ở bên nhau nhiều nhất. Đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, tất nhiên chỉ là Dương nói Dương cười, còn Định chỉ nghe và gật, thỉnh thoảng bật cười thành tiếng. Cho đến khi Dương díu cả mắt và ngủ lúc nào không hay, cô thậm chí còn chẳng nhớ nổi là mình đã ... bò lên giường thế nào.
Buổi sáng hôm sau, trên chiếc giường tầng của đoàn tàu Bắc Nam, cô tỉnh dậy vì có một cảm giác mềm mại chạm nhẹ lên môi. Khi mở mắt, thấy có khuôn mặt đảo ngược với mình đang thực hiện một nụ hôn kiểu... người nhện, Dương đã nghĩ hình như mình vẫn chưa tỉnh dậy khỏi cơn mơ quá mức ngọt ngào. Vậy nên câu hỏi của cô buột ra dường như vẫn còn trong màn sương ngơ ngẩn.
"Sao lại quan tâm em???"
Câu hỏi ấy Dương đã muốn hỏi một nghìn lần, nhưng chẳng có dịp. Vậy mà trong lúc vô thức nhất, nó lại buột ra. Định không trả lời, chỉ hôn cô mạnh hơn, khiến lúc sau, Dương... tỉnh hẳn.
Và lúc ấy cô mới nhớ ra khuôn mặt mình mỗi sáng tỉnh dậy sẽ ... ngáo như thế nào, cô lại còn... còn...chưa đánh răng. Huhuhuhu. Cô muốn đập đầu vào gối mà chết luôn cho rồi. Nhưng Định nhất quyết không để Dương thẹn thùng thêm tí ti nào, anh kéo cô ra phía hành lang tàu, mặc cho cô lúng ba lúng búng phản ứng. Nhưng những câu ú ớ của Dương chợt nín thinh khi nhìn thấy khung cảnh trước mặt.
Một bình minh vừa đến. Ánh sáng lấp lóa trên những cánh đồng, trên những dải núi đồi êm đềm và thơ mộng. Cả vạt cúc dại bé xíu vàng mơ, rung rinh chạy men theo khắp con đường ven những mặt hồ to nhỏ. Con tàu vẫn lao đi vùn vụt, đôi khi rung lắc một chút trong tiếng rền rĩ kẽo kẹt muôn đời của đường sắt, nhưng với Dương, nó vẫn là thứ âm thanh êm tai nhất. Cô mê mải nhìn qua chấn song, tận hưởng cảm giác phía sau có một bờ ngực êm ái cho mình dựa, một vòng tay trìu mến đang ôm nhẹ lấy cô, và một thiên nhiên sáng bừng trước mặt.
Đang chìm trong những hồi ức miên man, Dương giật mình khi nghe tiếng điện thoại rung tít. Dương mở máy thì thấy tin nhắn của Định.
"Sao không trả lời? Hay lại xỉu vì đói rồi?".
Dương phì cười, cái con người kia sao lại toàn bị ám bởi những tật xấu của cô thế không biết. Đang tí toáy bấm tin nhắn lại, thì ở góc phòng, Tân kêu lên đầy hăm dọa.
"Nấm! Quay lại mặt đất mau"
Thấy Dương ngơ ngác quay ra nhìn, Tân vò đầu bứt tai thở hắt.



" Tâm thần phân liệt rồi à???? Định đứng đó làm thơ hả???"
"Ơ... thơ thẩn gì... Em..."
"Còn ơ iếc gì nữa. Đi viết bài cho anh. Luôn và ngay!"
Tay bấm nút "gửi" tin nhắn, nhưng mặt Dương vẫn cố trưng ra vẻ oan ức.
"Đây. Em đi đây. Không phải đuổi. Hứ!"
Dương đi thẳng ra khỏi phòng, mặc tiếng Tân gọi với đằng sau.
"Ơ... ơ. Không để cốc cà phê lại cho anh à???"
Hí hửng quỵt được của Tân cốc cà phê, Dương đi ra bàn ngồi. Nhưng không kịp lôi máy viết bài theo đúng lệnh "luôn và ngay", cô đã bị một cuộc điện thoại "khủng bố". Bác Thụ gọi, và cuộc điện thoại tất nhiên lại chỉ xoay quanh cái con người khiến đầu óc cô lên mây cả mấy ngày hôm nay. Mặc cô thanh minh thanh nga và ra sức khẳng định là hai đứa "chưa đâu vào đâu" nhưng bác Thụ đã làm một câu như đinh chém sắt là cuối tuần phải có mặt ở nhà bác ăn cơm. Dương cúp điện thoại, mặt còn ngẩn tò te thì điện thoại lại reo tưng bừng. Cô nghe máy và dù đã lên dây tinh thần cảnh giác một cách cao độ, Dương vẫn lập tức ù đầu vì một tràng liên thanh của mẹ. Trời ạ, thông tin không hiểu đã phi từ Tân hay từ bác Thụ, nhưng túm lại mẹ cô đã phấn khích ầm ĩ khi nghe tin mình sắp có một thằng rể và nôn nóng muốn biết thằng đó mặt ngang mũi dọc mắt mọc hai bên ra sao? Dương ra sức trấn an mẹ cô cứ bình tĩnh, nhưng xem ra, không gáo nước nào có thể làm nguội cơn nhiệt tình của mẹ cô bây giờ. Dương đành câu giờ và hứa hon là sẽ không giấu mẹ cô một tí tẹo tì teo nào. Mượn lí do đang giờ làm việc, Dương vội cúp máy, mặc những câu dặn dò của mẹ vẫn còn í ới trong điện thoại.
Vứt tạch con blackberry xuống bàn, Dương ngồi như phỗng, mặt ngây ra vì lo lắng. Huhu, chết cô rồi. Đến tai mẹ rồi thì cô và Định đừng hòng được yên ổn.
Chương C14.2: Ở đâu ra cái nhìn xấc xược thế cơ chứ

Buổi chiều, sau khi viết xong một bài 2000 chữ về du lịch nội đô ném sang cho Tân rồi cùng ngồi với anh chàng Dinh cò lả chọn ảnh, cuối cùng Dương cũng được thảnh thơi để khoác túi đi về. Bước lên cầu thang chung cư, bụng Dương hơi cuộn lên cảm giác khó chịu. Cái cảm giác này quen thuộc đến mức, Dương sực nhớ ra hình như lại sắp đến tháng của cô rồi. Với Dương, mỗi tháng những ngày ấy như là ác mộng vậy, đau bụng, buồn nôn, mệt mỏi và không muốn làm gì nữa. Thường cô nằm liệt giường, công việc gì cũng đành vứt lại. Tân từng có lần nhìn cô nôn thốc nôn tháo rồi lăn ra ngất xỉu vì đau bụng, nên mỗi lần cô nhăn nhó gọi điện là anh phẩy tay bảo về ngay, chẳng căn vặn gì. Cũng may, vì có ông sếp dễ tính và tâm lí mà Dương tháng nào cũng... nằm nhà vài bữa.
Ơ... nhưng hình như lần này sớm hơn mọi bận. Dương nhẩm tính rồi gật gù. Chắc vì di chuyển nhiều, ăn uống ngủ nghỉ bất thường mà "nó" đến sớm hơn mấy ngày. Chán chường với mấy ngày tăm tối trước mặt, Dương lảm nhảm vài câu nhạc chế của bài "Một rừng cây, một đời người", thấy sao mà lại chuẩn không cần chỉnh thế cơ chứ.
"Ai đã từng là đàn bà, bao giờ cũng muốn là đàn ông, ai đã từng là đàn ông,không bao giờ muốn là đàn bà"... Đang ngoác mồm ra hát, Dương bất ngờ dừng lại khi thấy từ trên cầu thang, Quân khoác ba lô lừng khừng đi xuống.
Im thin thít và lặn mất tăm ở fesival, Dương chỉ nghe Định kể là Quân đã trở về nhà. Không hiểu sao, Dương vẫn nghĩ, thất bại trong trận chiến đã nắm 99% thắng lợi đó hẳn là rất cay đắng với Quân. Trong buổi tối hôm đó, cô thực lòng muốn nói với cậu ta một lời chia sẻ, nhưng rồi, diễn biến bất ngờ trong khu vườn mê hoặc ấy đã khiến cô chậm trễ lời an ủi.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, con người háo thắng và kiêu hãnh như Quân, chắc chẳng vui vẻ tí nào với sự an ủi. Có khi an ủi lại bị đánh đồng là thương hại. Nghĩ thêm tí nữa, thì Dương biết lấy tư cách gì để an ủi Quân đây? Là một Nhái bén lanh chanh lắm mồm, hay là... thím dâu của Quân cơ chứ??


Tải về: Ngọc Trinh sexy trên giường 
[ ↑ ] Lên đầu trang